Huỳnh Christian Timothy
16/05/2025 Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách
3
213
16/05/2025 Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách
Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách

Hôm nay, ngày 16/05/2025, trong ân điển của Thiên Chúa, chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12.

7 Vào ngày Thứ Nhất của các ngày Sa-bát, khi các môn đồ đang nhóm lại để bẻ bánh, Phao-lô đã giảng cho họ. Người sắp ra đi vào ngày hôm sau nên đã tiếp tục bài giảng cho tới nửa đêm.
8 Có nhiều đèn trong phòng cao, nơi mà họ đang nhóm lại.
9 Có một chàng trẻ kia, tên là Ơ-tích, đã ngồi trên cửa sổ, rơi vào giấc ngủ mê. Vì Phao-lô đã giảng rất dài nên chàng đã rơi vào giấc ngủ, từ tầng lầu thứ ba ngã xuống; lúc được đỡ dậy thì đã chết.
10 Nhưng, Phao-lô đã bước xuống, nghiêng mình trên chàng, ôm lấy chàng mà nói rằng: "Các anh chị em chớ bối rối, vì sự sống của người ở trong người."
11 Phao-lô đã trở lên, bẻ bánh và ăn; trò chuyện rất lâu, cho tới sáng mới đi.
12 Họ đã đem chàng trẻ đang sống đi. Họ đã được an ủi không ít.   

Câu Hỏi Gợi Ý:

1. Chúng ta có thường xem trọng việc nhóm họp thờ phượng và bẻ bánh như các tín hữu thời đầu tiên không?
2. Chúng ta có nhiệt thành trong việc giảng dạy Lời Chúa như cách Phao-lô đã giảng suốt đêm không?
3. Khi gặp những biến cố bất ngờ trong Hội Thánh, chúng ta có phản ứng với đức tin như Phao-lô hay với sự hoảng loạn?
4. Chúng ta có thể học được gì từ việc Phao-lô ưu tiên thời gian cho việc giảng dạy và tương giao với các tín hữu?
5. Phép lạ trong câu chuyện này cho chúng ta thấy điều gì về quyền năng của Chúa trong buổi nhóm họp của Hội Thánh?
6. Chúng ta có sẵn lòng dành thời gian dài để học hỏi Lời Chúa như cách con dân Chúa tại Trô-ách đã nghe Phao-lô giảng đến tận đêm khuya không?
7. Câu chuyện này dạy chúng ta điều gì về cách Chúa có thể biến những tình huống khủng hoảng thành cơ hội để xây dựng đức tin?

Gợi Ý Áp Dụng:

1. Bạn có thể chuyên tâm nhóm lại với các tín hữu khác và tham dự Tiệc Thánh như các môn đồ đầu tiên.
2. Bạn hãy mở lòng đón nhận những bài giảng dài và sâu sắc, không chỉ tìm kiếm những thông điệp ngắn gọn và dễ tiêu hóa.
3. Khi đối mặt với khủng hoảng, bạn hãy học cách phản ứng với đức tin như Phao-lô thay vì hoảng loạn. Hãy tiếp cận tình huống với sự bình tĩnh và tin cậy nơi Chúa.
4. Bạn có thể sắp xếp thời gian để tham gia các buổi học Lời Chúa kéo dài, đầu tư vào việc hiểu sâu hơn về Lời Chúa.
5. Hãy nhận biết rằng, sự hiện diện của bạn trong các buổi nhóm họp Hội Thánh không chỉ là để nhận lãnh mà còn có thể là nguồn an ủi cho người khác, như cách mọi người đã được an ủi khi chứng kiến phép lạ.

Tham Khảo:

https://timhieuthanhkinh.com/chu-giai-co...va-hy-lap/
Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách

7 Vào ngày Thứ Nhất của các ngày Sa-bát, khi các môn đồ đang nhóm lại để bẻ bánh, Phao-lô đã giảng cho họ. Người sắp ra đi vào ngày hôm sau nên đã tiếp tục bài giảng cho tới nửa đêm.
8 Có nhiều đèn trong phòng cao, nơi mà họ đang nhóm lại.
9 Có một chàng trẻ kia, tên là Ơ-tích, đã ngồi trên cửa sổ, rơi vào giấc ngủ mê. Vì Phao-lô đã giảng rất dài nên chàng đã rơi vào giấc ngủ, từ tầng lầu thứ ba ngã xuống; lúc được đỡ dậy thì đã chết.
10 Nhưng, Phao-lô đã bước xuống, nghiêng mình trên chàng, ôm lấy chàng mà nói rằng: "Các anh chị em chớ bối rối, vì sự sống của người ở trong người."
11 Phao-lô đã trở lên, bẻ bánh và ăn; trò chuyện rất lâu, cho tới sáng mới đi.
12 Họ đã đem chàng trẻ đang sống đi. Họ đã được an ủi không ít.   

Kính lạy Cha Từ Ái của con ở trên trời! Con cảm tạ ơn Cha thì giờ này Ngài lại ban cho con có thời gian để viết bài suy ngẫm. Con cảm tạ ơn Cha vì mỗi ngày con được nuôi sống bằng Lời của Ngài. Xin Cha cho con cứ trung tín mỗi ngày trong việc học Lời Cha, con cảm tạ ơn Cha thật nhiều!

Thưa Cha, qua phân đoạn Thánh Kinh trên hiểu rằng vào ngày Thứ Nhất của các ngày Sa-bát, khi các môn đồ đang nhóm lại để bẻ bánh thì Phao-lô đã giảng cho họ. Ngày hôm sau ông phải đi nên ông đã giảng cho họ cho tới nửa đêm. Qua đó, con thấy được tấm lòng của Phao-lô đối với công việc nhà Chúa, ông rất tranh thủ thời gian để làm cho trọn việc Chúa giao cho ông. Con cũng thấy được sự say mê trong việc rao giảng Lời Chúa của ông, chỉ có lòng say mê Chúa thì ông mới rao giảng Lời Chúa không biết mệt mỏi như vậy. Xin Chúa cũng ban cho con tấm lòng say mê Chúa như Phao-lô vậy. Con cảm tạ ơn Ngài!

Thưa Cha, con hiểu rằng có một chàng trai trẻ kia tên Ơ-tích đã ngồi trên cửa sổ, rơi vào giấc ngủ mê. Vì Phao-lô đã giảng rất dài nên chàng đã rơi vào giấc ngủ và rơi từ tầng lầu thứ ba xuống, khi đỡ dậy thì đã chết. Nhưng, Phao-lô đã bước xuống, nghiêng mình trên chàng, ôm lấy chàng mà nói rằng: Các anh chị em chớ bối rối, vì sự sống của người ở trong người. Phao-lô đã trở lên, bẻ bánh và ăn, trò chuyện rất lâu, cho tới sáng mới đi. Họ đã đem chàng trẻ đang sống đi và họ đã được an ủi không ít. Thưa Cha, qua đó con thấy rằng những điều đến từ nơi Chúa, như việc Phao-lô giảng rất dài khiến một chàng trai ngủ mê rồi bị ngã chết, ban đầu tưởng chừng như là một điều có hại nhưng thực ra, sau đó việc chàng trai sống lại lại đem đến sự khích lệ không ít cho những người chứng kiến. Con tin rằng điều gì đến từ nơi Chúa đều đem đến ích lợi, dù cho lúc đầu có vẻ như là điều có hại. Vậy, nếu con cứ sống theo Lời Chúa thì con sẽ đem đến ích lợi cho những người xung quanh con.

Con cảm tạ ơn Cha đã ban cho con những sự hiểu và bài học trên đây. Nguyện con cũng say mê Chúa như Phao-lô, nguyện đời sống con luôn đem đến ích lợi cho người khác. A-men!

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Trần Hữu Tường
17/06/2025
Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách

Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của con. Cảm tạ Ngài đã ban cho con ngày hôm nay và gìn giữ con được bình an trong ơn yêu thương của Ngài. Thưa Cha! Giờ này con suy ngẫm Lời Ngài, và con xin ghi lại ý hiểu của con về đoạn Thánh Kinh Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12. Nguyện xin Đức Chúa Jesus thêm sức trên con, xin Đức Thánh Linh soi dẫn và dạy dỗ con. Con cảm tạ ơn Ngài.

7 Vào ngày Thứ Nhất của các ngày Sa-bát, khi các môn đồ đang nhóm lại để bẻ bánh, Phao-lô đã giảng cho họ. Người sắp ra đi vào ngày hôm sau nên đã tiếp tục bài giảng cho tới nửa đêm.
8 Có nhiều đèn trong phòng cao, nơi mà họ đang nhóm lại.
9 Có một chàng trẻ kia, tên là Ơ-tích, đã ngồi trên cửa sổ, rơi vào giấc ngủ mê. Vì Phao-lô đã giảng rất dài nên chàng đã rơi vào giấc ngủ, từ tầng lầu thứ ba ngã xuống; lúc được đỡ dậy thì đã chết.
10 Nhưng, Phao-lô đã bước xuống, nghiêng mình trên chàng, ôm lấy chàng mà nói rằng: "Các anh chị em chớ bối rối, vì sự sống của người ở trong người."
11 Phao-lô đã trở lên, bẻ bánh và ăn; trò chuyện rất lâu, cho tới sáng mới đi.
12 Họ đã đem chàng trẻ đang sống đi. Họ đã được an ủi không ít.   

Thưa Cha! Khi tới thành Trô-ách, Sứ Đồ Phao-lô đã rao giảng Lời Chúa cho các môn đồ, bởi thời gian ông ở lại có hạn và phải đi trong sáng hôm sau nên ông đã tận dụng thời gian giảng đến nửa đêm. Đã có một chàng trai Ơ-tích vì Phao-lô giảng rất dài nên đã ngủ quên và rơi từ tầng ba xuống. Khi các môn đồ xuống thì Ơ-tích đã chết. Nhưng khi Phao-lô xuống nghiêng mình ôm lấy Ơ-tích thì sự sống trở lại trong Ơ-tích.

Thưa Cha! Con hiểu rằng, để Sứ Đồ Phao-lô có thể giảng Lời Chúa trong một khoảng thời gian dài như vậy thì ông phải có một tình yêu rất lớn với con dân Chúa, được sự ban ơn thêm sức từ Chúa và cũng được sự khích lệ từ con dân Chúa bởi sự ham mến Lời Ngài, mong muốn được nghe những lời ông rao giảng.
Tuy rằng, có một sự cố đã xảy ra, đó là Ơ-tích ngủ quên và ngã xuống chết, nhưng bằng quyền năng của Chúa, Ơ-tích đã được sống lại. Con hiểu rằng, ma quỷ luôn tìm mọi cách hãm hại con dân Chúa, ngăn cản con dân Chúa đến gần Ngài và Lời Ngài, có lẽ vì vậy mà qua sự thấm mệt của Ơ-tích, ma quỷ khiến Ơ-tích buồn ngủ rồi té ngã và chết. Khi Ơ-tích chết thì con dân Chúa sẽ chuyển từ sự mong mỏi Lời Chúa qua sự rao giảng của Phao-lô, sang một sự buồn rầu vì có người chết, nhưng bằng quyền năng của Đức Chúa Trời, Ngài đã khiến cho Ơ-tích sống lại, điều đó đã khiến cho con dân Chúa được khích lệ thêm nhiều.

Thưa Cha! Con hiểu rằng, ma quỷ biết con dân Chúa được Đức Chúa Trời bảo vệ, và ban cho quyền tự do lựa chọn, nên chúng tấn công con dân Chúa bằng cách dùng mưu kế lôi kéo con dân Chúa, hoặc tấn công vào sự yếu đuối của con dân Chúa. Chỉ cần con dân Chúa không yêu thích tội lỗi, không lựa chọn sống trong tội, thì dù có những sự yếu đuối Ngài cũng sẽ bảo vệ con cái của Ngài bằng quyền năng và sự khôn sáng tuyệt đối của Ngài.

Thưa Cha! Cảm tạ Ngài đã ban cho con sự hiểu biết trên. Cảm tạ Ngài vì ngày nay chúng con không những có được trọn vẹn cuốn Thánh Kinh mà còn có những bài giảng của người chăn mà Ngài dùng để chăn dắt Hội Thánh, không những vậy chúng con còn được thuận tiện đọc, suy ngẫm khi Thánh Kinh, bài giảng đã được lưu trữ trong điện thoại. Nguyện xin Chúa ban cho mỗi chúng con hiểu được sự quý giá của Lời Chúa để chúng con dành thời gian ngày đêm suy ngẫm và cẩn thận làm theo Lời Ngài. Con cảm tạ Ngài.

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Bùi Văn Vũ
Công Vụ Các Sứ Đồ 20:7-12 Phao-lô tại Thành Trô-ách.

Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của con. Con dâng lời tạ ơn Cha đã ban cho con hôm nay được có thời gian, điều kiện để được suy ngẫm Lời Ngài. Kính xin Cha ban ơn, soi dẫn cho con để con có được sự hiểu đúng và bài học áp dụng cho chính con. Con cảm tạ Cha. 

7 Vào ngày Thứ Nhất của các ngày Sa-bát, khi các môn đồ đang nhóm lại để bẻ bánh, Phao-lô đã giảng cho họ. Người sắp ra đi vào ngày hôm sau nên đã tiếp tục bài giảng cho tới nửa đêm.
8 Có nhiều đèn trong phòng cao, nơi mà họ đang nhóm lại.
9 Có một chàng trẻ kia, tên là Ơ-tích, đã ngồi trên cửa sổ, rơi vào giấc ngủ mê. Vì Phao-lô đã giảng rất dài nên chàng đã rơi vào giấc ngủ, từ tầng lầu thứ ba ngã xuống; lúc được đỡ dậy thì đã chết.
10 Nhưng, Phao-lô đã bước xuống, nghiêng mình trên chàng, ôm lấy chàng mà nói rằng: "Các anh chị em chớ bối rối, vì sự sống của người ở trong người."
11 Phao-lô đã trở lên, bẻ bánh và ăn; trò chuyện rất lâu, cho tới sáng mới đi.
12 Họ đã đem chàng trẻ đang sống đi. Họ đã được an ủi không ít.  

Thưa Cha, con xin ghi lại sự suy ngẫm của con về phân đoạn Thánh Kinh hôm nay như sau: 

Con suy ngẫm được hai điều trong bài học hôm nay. 

1/ Tấm lòng ưa thích sự thông công và sự ham mến Lời Chúa của sứ đồ Phao-lô và con dân Chúa tại Thành Trô-ách. 
Con có kinh nghiệm được sự con dân Chúa hiệp một với nhau, cùng đồng lòng với nhau thì có sự ưa thích thông công cùng nhau. Có khi nói chuyện với nhau quên cả giờ giấc mà vẫn chưa hết chuyện. Liên gắn kết một sợi dây yêu thương vô hình mà Thiên Chúa kết nối mỗi con dân Chúa chân thật lại với nhau. Sự thông công có ích lợi cho sự gây dựng nhau, khuyên nhủ, góp ý, tâm tình và có những kế hoạch cho thuộc linh lẫn thuộc thể. Con hiểu rằng khi con dân Chúa cùng Đức Thánh Linh với nhau thì sẽ có sự hiệp một và muốn được ở gần nhau càng hơn. 

Con học được tấm gương của con dân Chúa tại Thành Trô-ách về sự họ đắm chìm trong sự muốn hiểu biết về Chúa, về Lời Chúa mà chịu nghe sứ đồ Phao-lô giảng cho tới lúc nửa đêm. Con thấy bản thân con cũng chưa được tấm lòng này. Có lẽ ngày nay chúng con quá sung sướng hơn những con dân thời bấy giờ, có đủ phương tiện, điều kiện để tiếp cận với Lời Chúa. Có biết bao bài giảng của người chăn và Thánh Kinh thì muốn đọc lúc nào cũng được, chỉ cần cầm điện thoại lên Thế nhưng ngày nay con vẫn chưa có tấm lòng nóng cháy như con dân Chúa thời bấy giờ. Sự khao khát Lời Chúa đều nằm ở tấm lòng của một người. Ngày nay con có thể vừa làm việc, vừa nghe giảng, vừa trò chuyện với Chúa. Còn ngày xưa con dân Chúa phải chờ đợi sự nhóm hiệp, hoặc chờ đợi sự chia sẻ của những người chăn, trưởng lão nên họ đã tận dụng thì giờ có thể nhất. Bài học của con là con cần biết trân quý những điều kiện, phương tiện quá thông dụng ngày nay để có thể tìm hiểu về Chúa. Tấm lòng con cần phải càng hướng về Chúa hơn và tận dụng thì giờ cho Chúa hơn. 

2/ Sự ngã chết của Ơ-tích tưởng là chuyện buồn lòng nhưng lại được gây dựng. 
Con có thể hiểu được người tên là Ơ-tích lúc này và không thấy người này đáng trách, thật ra sự buồn ngủ là một sự đòi hỏi chính đáng của thân thể xác thịt, thức đến khuya như vậy đương nhiên sẽ buồn ngủ. Nhưng điều đáng học hỏi ở người này là cũng chịu ngồi nghe sứ đồ Phao-lô giảng đến nữa đêm và cơn buồn ngủ chợt đến nên đã ngủ gụt. Ơ-tích đáng thương hơn là đáng trách. Thế nhưng điều tưởng chừng là tai họa thì lại được khích lệ nhiều bởi phép lạ của sứ đồ Phao-lô đã khiến cho Ơ-tích sống lại. 

Ngày nay trong cuộc sống của chúng con cũng có những điều tưởng chừng là đau thương, tai họa nhưng lại hóa ra vui mừng và càng cảm tạ Chúa càng hơn. Điền hình như gia đình con khi quyết định đặt đức tin nơi Chúa bước vào vùng đất mới xa lạ và phải làm lại từ đầu, cũng biết trước những khó khăn phía trước. Người khác nhìn vào thì thấy thật là mạo hiểm và thấy không có tương lai sáng lạng. Thế nhưng khi chúng con bước vào vùng đất mới mà Chúa kêu gọi chúng con đi thì chúng con nhận quá nhiều những ơn phước mà Chúa ban thân thể chúng con thì chúng con cũng kinh nghiệm được sự chữa lành, sự chăm sóc của Chúa và hơn hết là chúng con nhận biết hơi thở của chúng con thật rất mong manh, chúng con cần Chúa và bám chặt lấy Chúa. Đôi khi Chúa cho phép những hoạn nạn xảy ra với chúng con là sự Chúa rèn tập chúng con và cho chúng con kinh nghiệm được Ngài nhiều hơn, thêm lên đức tin nơi Ngài nhiều hơn. 

Con cảm tạ Chúa đã ban cho con sự hiểu trên đây. Con cảm biết được mỗi sự suy ngẫm và bài học của con là sự Chúa nhắc nhở con và dạy dỗ con trong nếp sống mới. Con tạ ơn Ngài nhiều lắm. Xin Chúa cứ tiếp tục thánh hóa con bằng Lời của Ngài, để con ngày càng trở nên trọn vẹn, giống Chúa càng hơn và ngày càng lớn mạnh thuộc linh hơn. Con cảm tạ Chúa. 

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ
Nguyễn Thị Thùy Linh
30/06/2025


Đi tới chuyên mục:


Người dùng đang xem chủ đề:
1 Khách