Câu Gốc: "Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?" (Thi Thiên 27:1).
Thánh Kinh Tham Khảo: Thi Thiên 27.
Câu Hỏi Thảo Luận:
1.Làm thế nào để con dân Chúa khi đứng trước sự sợ hãi mà được bình an không hãi hùng nao núng?
2.Sự sợ hãi thường gặp của bạn là gì? Và khi đối diện với nó phản ứng của bạn như thế nào?
3.Theo anh chị em, chúng ta sẽ nhận được những ích lợi gì khi vượt qua được nỗi sợ hãi?
4.Ánh sáng của của Đấng Tự Hữu mà tác giả nói có ý nghĩa gì?
5.Trong Thi Thiên 27:4 có nói đến tác giả cầu xin một điều và sẽ tìm kiếm nó, đó là chổ ở của ông trong nhà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Vậy việc cầu xin và tìm kiếm mang đến những ích lợi gì cho tác giả?
6.Hiện nay, có nỗi sợ hãi nào khiến cho các anh chị em cảm thấy khó có thể vượt qua được? Tại sao?
Chủ Đề: Không Sợ Gì Khi Được Chúa Che Chở và Dẫn Dắt
Câu Gốc: "Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?" (Thi Thiên 27:1).
Thánh Kinh Tham Khảo: Thi Thiên 27.
Anh chị em thân mến! Sau khi ông A-đam và bà Ê-va phạm tội thì tội lỗi đã vào trong thế gian, loài người bị mất đi sự vinh quang của Đức Chúa Trời. Vì vậy mà loài người luôn sống trong sự sợ hãi, lo lắng, bất an. Sự sợ đầu tiên xảy đến trong loài người là vì phạm tội nên sợ. Sợ đối diện với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Sợ trần truồn, sợ tội lỗi bị phơi bày, sợ bị trừng phạt, sợ bị giết. Vì vậy, loài người đã chọn cách lẩn trốn. Như trong Sáng Thế Ký 3:10 chép:
“Người thưa: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn và tôi sợ, bởi vì tôi trần truồn, nên tôi ẩn mình.”
Và trong Sáng Thế Ký 4:13-14 chép:
“Ca-in thưa cùng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu: Sự hình phạt tôi nặng quá, tôi mang không nổi. Ngày nay, Ngài đã đuổi tôi ra khỏi đất này, tôi sẽ lánh mặt Ngài, sẽ trốn, sẽ đi lưu lạc và trốn tránh trên đất; rồi, nếu có ai gặp tôi thì sẽ giết tôi.”
Và cũng từ đó, sự sợ hay cao hơn nữa là sự sợ hãi đã trở thành một thứ cảm xúc không thể tránh khỏi khi con người làm ra tội. Sở dĩ loài người cứ phải sống trong sự sợ hãi là vì loài người đã trở thành nô lệ cho tội lỗi, bị tội lỗi cai trị, loài người không thể tự mình thoát ra được. Loài người chỉ có thể thoát ra khỏi sự sợ hãi khi loài người biết ăn năn tội, quay về đầu phục Thiên Chúa để được Thiên Chúa che chở và dẫn dắt.
Như trong trường hợp của Đa-vít, Đa-vít đã chiến thắng kẻ thù, chiến thắng sự sợ hãi bởi đức tin và lòng trông cậy nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Đa-vít viết:
"Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?"
Đa-vít đã đối diện với nhiều kẻ thù, kẻ làm ác, kẻ cừu địch, kẻ thù nghịch. Tất cả đều xông vào ông, muốn ăn nuốt ông nhưng tất cả đều vấp ngã vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ở cùng ông, che chở ông, giải cứu ông. Trong những ngày gian truân đó, Đa-vít đã không ngừng tìm kiếm Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, cầu xin sự thương xót từ Ngài. Vì vậy, dù phải đối diện với một đạo binh hùng mạnh, Đa-vít cũng chẳng sợ. Dù chinh chiến dấy nghịch lại ông, Đa-vít vẫn có lòng tin cậy vững bền nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Trong những ngày tai họa, Đa-vít đã để lòng trông cậy hoàn toàn nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Ông không hề run sợ trước sự hung ác của kẻ thù mà những lúc như thế Đa-vít đã không ngừng tôn vinh Chúa, khao khát Chúa, tìm kiếm mặt Chúa.
Đối với con dân Chúa chúng ta ngày nay, chúng ta đã không còn là nô lệ cho tội lỗi nữa, chúng ta không cố tình phạm tội nữa. Tuy nhiên cũng có lúc chúng ta cảm thấy sợ hãi vì lỡ phạm tội. Nhưng nếu chúng ta thật lòng ăn năn tội, từ bỏ tội, cầu xin sự thương xót từ Chúa thì sự bình an của Đức Chúa Trời sẽ bao phủ chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ hãi nữa.
Trên bước đường theo Chúa, chúng ta cũng sẽ phải đối diện với nhiều sự sợ hãi do kẻ thù của Đấng Christ mang đến nhưng chúng ta có Lời Chúa. Lời Chúa sẽ xua tan sự sợ hãi trong chúng ta. Lời Chúa sẽ giúp chúng ta chiến thắng nỗi sợ của chính mình. Lời Chúa sẽ thêm đức tin và lòng can đảm cho chúng ta giúp chúng ta giữ vững đức tin trước mọi kẻ thù.
Như Thi Thiên 23:4 chép:
“Dù khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Ngài ở cùng tôi. Cây trượng và cây gậy của Ngài an ủi tôi.”
Và I Ti-mô-thê 1:7 chép:
“Vì Đức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta thần trí của sự sợ hãi, nhưng của năng lực, của tình yêu, và của sự tự kỷ luật.”
Nguyện rằng, mỗi một chúng ta ai cũng sẽ kinh nghiệm được quyền năng và sự tể trị của Đức Chúa Trời trên đời sống của mình. Nguyện Lời Chúa sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi sự sợ hãi trên bước đường theo Chúa. Nguyện rằng, trong những ngày gian truân, tôi cùng các anh chị em vẫn để lòng trông cậy nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu và chờ đợi Ngài. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Huỳnh Christian Anh
Thánh Kinh Tham Khảo: Thi Thiên 27.
Câu Hỏi Thảo Luận:
1.Làm thế nào để con dân Chúa khi đứng trước sự sợ hãi mà được bình an không hãi hùng nao núng?
2.Sự sợ hãi thường gặp của bạn là gì? Và khi đối diện với nó phản ứng của bạn như thế nào?
3.Theo anh chị em, chúng ta sẽ nhận được những ích lợi gì khi vượt qua được nỗi sợ hãi?
4.Ánh sáng của của Đấng Tự Hữu mà tác giả nói có ý nghĩa gì?
5.Trong Thi Thiên 27:4 có nói đến tác giả cầu xin một điều và sẽ tìm kiếm nó, đó là chổ ở của ông trong nhà Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Vậy việc cầu xin và tìm kiếm mang đến những ích lợi gì cho tác giả?
6.Hiện nay, có nỗi sợ hãi nào khiến cho các anh chị em cảm thấy khó có thể vượt qua được? Tại sao?
Chủ Đề: Không Sợ Gì Khi Được Chúa Che Chở và Dẫn Dắt
Câu Gốc: "Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?" (Thi Thiên 27:1).
Thánh Kinh Tham Khảo: Thi Thiên 27.
Anh chị em thân mến! Sau khi ông A-đam và bà Ê-va phạm tội thì tội lỗi đã vào trong thế gian, loài người bị mất đi sự vinh quang của Đức Chúa Trời. Vì vậy mà loài người luôn sống trong sự sợ hãi, lo lắng, bất an. Sự sợ đầu tiên xảy đến trong loài người là vì phạm tội nên sợ. Sợ đối diện với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Sợ trần truồn, sợ tội lỗi bị phơi bày, sợ bị trừng phạt, sợ bị giết. Vì vậy, loài người đã chọn cách lẩn trốn. Như trong Sáng Thế Ký 3:10 chép:
“Người thưa: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn và tôi sợ, bởi vì tôi trần truồn, nên tôi ẩn mình.”
Và trong Sáng Thế Ký 4:13-14 chép:
“Ca-in thưa cùng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu: Sự hình phạt tôi nặng quá, tôi mang không nổi. Ngày nay, Ngài đã đuổi tôi ra khỏi đất này, tôi sẽ lánh mặt Ngài, sẽ trốn, sẽ đi lưu lạc và trốn tránh trên đất; rồi, nếu có ai gặp tôi thì sẽ giết tôi.”
Và cũng từ đó, sự sợ hay cao hơn nữa là sự sợ hãi đã trở thành một thứ cảm xúc không thể tránh khỏi khi con người làm ra tội. Sở dĩ loài người cứ phải sống trong sự sợ hãi là vì loài người đã trở thành nô lệ cho tội lỗi, bị tội lỗi cai trị, loài người không thể tự mình thoát ra được. Loài người chỉ có thể thoát ra khỏi sự sợ hãi khi loài người biết ăn năn tội, quay về đầu phục Thiên Chúa để được Thiên Chúa che chở và dẫn dắt.
Như trong trường hợp của Đa-vít, Đa-vít đã chiến thắng kẻ thù, chiến thắng sự sợ hãi bởi đức tin và lòng trông cậy nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Đa-vít viết:
"Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?"
Đa-vít đã đối diện với nhiều kẻ thù, kẻ làm ác, kẻ cừu địch, kẻ thù nghịch. Tất cả đều xông vào ông, muốn ăn nuốt ông nhưng tất cả đều vấp ngã vì Đấng Tự Hữu Hằng Hữu ở cùng ông, che chở ông, giải cứu ông. Trong những ngày gian truân đó, Đa-vít đã không ngừng tìm kiếm Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, cầu xin sự thương xót từ Ngài. Vì vậy, dù phải đối diện với một đạo binh hùng mạnh, Đa-vít cũng chẳng sợ. Dù chinh chiến dấy nghịch lại ông, Đa-vít vẫn có lòng tin cậy vững bền nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Trong những ngày tai họa, Đa-vít đã để lòng trông cậy hoàn toàn nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Ông không hề run sợ trước sự hung ác của kẻ thù mà những lúc như thế Đa-vít đã không ngừng tôn vinh Chúa, khao khát Chúa, tìm kiếm mặt Chúa.
Đối với con dân Chúa chúng ta ngày nay, chúng ta đã không còn là nô lệ cho tội lỗi nữa, chúng ta không cố tình phạm tội nữa. Tuy nhiên cũng có lúc chúng ta cảm thấy sợ hãi vì lỡ phạm tội. Nhưng nếu chúng ta thật lòng ăn năn tội, từ bỏ tội, cầu xin sự thương xót từ Chúa thì sự bình an của Đức Chúa Trời sẽ bao phủ chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ hãi nữa.
Trên bước đường theo Chúa, chúng ta cũng sẽ phải đối diện với nhiều sự sợ hãi do kẻ thù của Đấng Christ mang đến nhưng chúng ta có Lời Chúa. Lời Chúa sẽ xua tan sự sợ hãi trong chúng ta. Lời Chúa sẽ giúp chúng ta chiến thắng nỗi sợ của chính mình. Lời Chúa sẽ thêm đức tin và lòng can đảm cho chúng ta giúp chúng ta giữ vững đức tin trước mọi kẻ thù.
Như Thi Thiên 23:4 chép:
“Dù khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Ngài ở cùng tôi. Cây trượng và cây gậy của Ngài an ủi tôi.”
Và I Ti-mô-thê 1:7 chép:
“Vì Đức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta thần trí của sự sợ hãi, nhưng của năng lực, của tình yêu, và của sự tự kỷ luật.”
Nguyện rằng, mỗi một chúng ta ai cũng sẽ kinh nghiệm được quyền năng và sự tể trị của Đức Chúa Trời trên đời sống của mình. Nguyện Lời Chúa sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi sự sợ hãi trên bước đường theo Chúa. Nguyện rằng, trong những ngày gian truân, tôi cùng các anh chị em vẫn để lòng trông cậy nơi Đấng Tự Hữu Hằng Hữu và chờ đợi Ngài. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Huỳnh Christian Anh

